Không học piano từ nhỏ, từng tốt nghiệp ngành Quản trị Kinh doanh và có công việc văn phòng ổn định, Trần Thảo Uyên vẫn chọn bước ra khỏi vùng an toàn để bắt đầu lại với âm nhạc. Ở tuổi ngoài 30, từ những buổi tự mày mò bên phím đàn sau giờ làm, Uyên theo học ngành Piano tại Khoa Nghệ thuật Biểu diễn, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành và tốt nghiệp với danh hiệu thủ khoa cùng GPA 3.75.

Với nhiều người, piano là hành trình thường bắt đầu từ rất sớm. Những năm tháng luyện ngón, đọc nhạc, rèn kỹ thuật và biểu diễn thường gắn với tuổi thơ của người học nhạc. Cũng vì vậy, không ít người cho rằng nếu đã trưởng thành mới bắt đầu học piano thì rất khó đi xa, càng khó theo đuổi âm nhạc ở bậc đại học.
Thế nhưng Trần Thảo Uyên – thủ khoa toàn khóa ngành Piano, Khoa Nghệ thuật Biểu diễn, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành lại chứng minh điều ngược lại. Uyên không xuất thân từ gia đình có truyền thống nghệ thuật, không được học piano từ nhỏ và cũng không bước vào âm nhạc bằng một lộ trình được chuẩn bị sẵn.
Trước khi trở thành sinh viên ngành Piano tại NTTU, Uyên từng tốt nghiệp ngành Quản trị Kinh doanh tại Đại học Đà Lạt. Sau khi ra trường, như nhiều người trẻ khác, Uyên rời Đà Lạt vào TP.HCM lập nghiệp, mang theo mong muốn tìm kiếm một môi trường năng động hơn và nhiều cơ hội phát triển hơn cho bản thân.
Công việc đầu tiên của Uyên là trợ lý giám đốc tại một trường nhạc dạy piano ở Quận 2. Khi đó, Uyên chỉ nghĩ mình cần hoàn thành tốt công việc hành chính được giao. Cây đàn piano, với Uyên lúc ấy, vẫn là một thế giới xa lạ.
Nhưng đôi khi, một ngã rẽ lớn lại bắt đầu từ những điều rất nhỏ.
Mỗi ngày, tiếng đàn vang lên từ các phòng học đã mở ra trong Uyên một cánh cửa mới. Từ tò mò, Uyên bắt đầu ngồi xuống trước cây đàn, tự mày mò từng nốt nhạc đầu tiên. Tác phẩm đầu tiên khiến Uyên thật sự muốn chinh phục là Sonata Ánh Trăng. Trước đó, Uyên từng muốn chơi tác phẩm này trên guitar nhưng gặp nhiều khó khăn. Đến khi tiếp xúc với piano, Uyên cảm thấy mọi thứ trở nên rõ ràng và gần gũi hơn.
Vì đọc nhạc còn chậm, Uyên phải học thuộc lòng từng đoạn để có thể tập trung hoàn toàn vào đôi tay. Nhiều hôm sau giờ làm, cô vẫn ngồi lại bên cây đàn để tập luyện.
“Nhiều hôm sau giờ làm, em vẫn ngồi lại bên cây đàn để tập luyện. Mỗi ngày cố gắng từng chút một, khoảng một tháng sau em cũng đánh được nguyên bài, dù vẫn còn vấp váp”, Uyên nhớ lại.
Từ khoảnh khắc ấy, piano không còn là âm thanh vang lên từ những phòng học xa lạ. Piano trở thành một phần trong đời sống của Uyên, là nơi cô tìm thấy niềm vui, sự cân bằng và sau này là một con đường nghề nghiệp nghiêm túc.

Trần Thảo Uyên cùng các sinh viên tiêu biểu được Khoa Âm nhạc – Điện ảnh, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành vinh danh tại chương trình tổng kết năm học 2024 – 2025, ghi dấu hành trình nỗ lực bền bỉ trên con đường theo đuổi nghệ thuật
Rời vùng an toàn để bắt đầu lại với âm nhạc
Cơ duyên với piano đến với Trần Thảo Uyên một cách tự nhiên, nhưng để biến cơ duyên ấy thành lựa chọn học tập nghiêm túc lại là một quyết định không dễ dàng. Trong lúc Uyên tự tập đàn, một cô giáo trong trường nhạc để ý và chủ động hướng dẫn mỗi tuần một lần. Gần một năm sau, nhận thấy Uyên tiến bộ nhanh, cô giáo định hướng Uyên tham gia các kỳ thi chứng chỉ quốc tế.
Từ một người chưa từng nghĩ sẽ “động tay” đến cây đàn piano, Uyên bắt đầu bước vào những thử thách đầu tiên của người học nhạc và đạt kết quả tốt. Dù vậy, ở thời điểm đó, Uyên vẫn xem piano như một sở thích cá nhân, một người bạn giúp mình giảm bớt căng thẳng sau những ngày dài làm việc.
Sau này, khi chuyển sang các công việc thư ký, hành chính, cuộc sống của Uyên có phần ổn định hơn. Nhưng càng ổn định, Uyên càng nhận ra trong lòng mình thiếu vắng điều gì đó. Cô không còn cảm thấy hào hứng như những ngày được làm việc trong môi trường âm nhạc. Bên cạnh công việc văn phòng, Uyên bắt đầu nhận dạy piano bán thời gian theo sự hướng dẫn của cô giáo.
Những học sinh đầu tiên mang đến cho Uyên niềm vui lớn. Nhưng càng dạy, Uyên càng hiểu rằng nếu muốn đi xa với âm nhạc, chỉ có tình yêu thôi là chưa đủ. Người dạy nhạc cần nền tảng chuyên môn bài bản, cần phương pháp, kỹ thuật, tư duy sư phạm và khả năng phát triển nghề nghiệp lâu dài.
Không có lợi thế học piano từ nhỏ, quãng thời gian tiếp xúc với đàn chưa dài như nhiều bạn khác, Uyên từng tự ti. Nhưng chính sự tự ti ấy không khiến cô dừng lại. Ngược lại, nó trở thành động lực để Uyên tìm kiếm một môi trường đào tạo chính quy, nơi cô có thể học piano một cách bài bản và nghiêm túc hơn.
Lời khuyên của cô giáo khi ấy trở thành bước ngoặt. Cô nói với Uyên rằng bằng cấp trong quá khứ không phải là tất cả, đó chỉ là sự công nhận cho một chặng đường đã qua. Điều quan trọng hơn là những gì mình học được trong hành trình tiếp theo. Nếu thật sự muốn phát triển với âm nhạc, hãy mạnh dạn học đại học Piano để mở rộng kiến thức, phát triển bản thân và trưởng thành hơn với nghề.

Với Uyên, nộp hồ sơ vào Trường Đại học Nguyễn Tất Thành không chỉ là chọn một ngành học mới, mà còn là quyết định bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Ở tuổi ngoài 30, lựa chọn trở lại giảng đường đồng nghĩa với việc phải đối diện nhiều áp lực: tuổi tác, chi phí học tập, thời gian luyện đàn, công việc mưu sinh và cả nỗi sợ liệu mình có theo kịp chương trình hay không.
Nhưng sau tất cả, Uyên vẫn chọn bắt đầu.
“Nếu không thử, có lẽ em sẽ tiếc nuối rất nhiều về sau”, Uyên chia sẻ.
Và chính quyết định tưởng như “rẽ ngang” ấy đã đưa Uyên đến một hành trình mới tại Khoa Nghệ thuật Biểu diễn, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành. Từ một cô gái từng học Quản trị Kinh doanh, từng quen với công việc văn phòng, Uyên trở thành sinh viên ngành Piano, tốt nghiệp với GPA 3.75 và đạt danh hiệu thủ khoa ngành.
Với Uyên, đó không chỉ là một tấm bằng. Đó là minh chứng rằng sự nghiệp có thể bắt đầu lại, đam mê có thể được đánh thức ở bất kỳ thời điểm nào và nếu có một môi trường đào tạo phù hợp, người học hoàn toàn có thể biến tình yêu nghệ thuật thành năng lực nghề nghiệp thực sự.
Ngành Piano NTTU: học để biểu diễn, giảng dạy và làm nghề lâu dài
Theo Trần Thảo Uyên, điều khiến cô ấn tượng nhất khi học tại Khoa Nghệ thuật Biểu diễn, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành là chương trình đào tạo có tính hệ thống, thực tiễn và đòi hỏi sinh viên phải nghiêm túc với lựa chọn của mình.
Ngành Piano tại NTTU không chỉ dừng lại ở việc rèn luyện khả năng chơi đàn. Sinh viên được tiếp cận nền tảng piano cổ điển một cách bài bản, đồng thời được học các nội dung có tính ứng dụng cao như nhạc nhẹ, jazz, hòa âm, sáng tác, đệm hát và xử lý tác phẩm theo nhiều phong cách khác nhau.
Đây là lợi thế quan trọng trong bối cảnh thị trường âm nhạc hiện nay đòi hỏi người học không chỉ biết biểu diễn, mà còn phải linh hoạt trong giảng dạy, sáng tạo, tổ chức hoạt động nghệ thuật và phát triển các dự án cá nhân. Từ nền tảng đào tạo này, sinh viên ngành Piano tại NTTU có thể mở rộng hướng đi sau tốt nghiệp, từ biểu diễn, giảng dạy, thành lập trung tâm âm nhạc đến quản lý – kinh doanh trong lĩnh vực nghệ thuật hoặc phát triển dự án âm nhạc riêng.
Bên cạnh các học phần chuyên ngành piano với yêu cầu học thuật khắt khe, sinh viên còn được học các môn đại cương, kỹ năng bổ trợ và những nội dung phục vụ trực tiếp cho nghề nghiệp. Chính cách đào tạo này giúp sinh viên không chỉ có năng lực biểu diễn, mà còn từng bước hình thành tư duy làm nghề, khả năng thích ứng và định hướng phát triển lâu dài trong lĩnh vực nghệ thuật.

Từ một người từng tốt nghiệp Quản trị Kinh doanh và làm công việc văn phòng, Trần Thảo Uyên đã mạnh dạn rẽ hướng, theo đuổi âm nhạc một cách nghiêm túc tại NTTU
Đây cũng là lợi thế của một trường đại học đa ngành như NTTU. Sinh viên nghệ thuật không học trong một không gian tách biệt, mà có cơ hội tiếp xúc với môi trường đào tạo năng động, nơi các lĩnh vực như kinh tế, truyền thông, công nghệ, giáo dục và nghệ thuật cùng hiện diện. Với người học piano, điều này giúp mở rộng góc nhìn về nghề nghiệp, đặc biệt trong bối cảnh nghệ sĩ, giảng viên âm nhạc hay người làm nghệ thuật ngày nay cần cả chuyên môn, kỹ năng giao tiếp, tư duy tổ chức, xây dựng hình ảnh cá nhân và khả năng kết nối với thị trường.
Tuy nhiên, con đường ấy không hề nhẹ nhàng. Uyên cho biết môn chuyên ngành là phần tạo áp lực lớn nhất. Thông thường, sinh viên chỉ có khoảng một tháng rưỡi để hoàn thiện một tác phẩm và bước vào kỳ thi. Mỗi tác phẩm lại đòi hỏi sự đầu tư nghiêm túc về kỹ thuật, cảm thụ âm nhạc, khả năng biểu diễn và kiểm soát cảm xúc. Điều đó buộc sinh viên phải luyện tập với cường độ cao, đồng thời vẫn hoàn thành các học phần khác đúng tiến độ.
“Chương trình học đòi hỏi khả năng quản lý thời gian, tính kỷ luật và sự kiên trì rất lớn. Nhưng nhìn lại, em nhận ra chính áp lực đó giúp bản thân và các bạn sinh viên tiến bộ rất nhanh”, Uyên nói.
Nếu trước đây piano chỉ là một sở thích, thì tại NTTU, Uyên học được cách tiếp cận âm nhạc một cách bài bản, nghiêm túc và chuyên nghiệp. Cô không chỉ học để chơi được một tác phẩm, mà học cách hiểu tác phẩm, rèn kỹ thuật đúng, kiểm soát cảm xúc biểu diễn và xây dựng nền tảng để có thể giảng dạy, làm nghề lâu dài.
Điều đặc biệt là Trần Thảo Uyên chưa từng đặt mục tiêu trở thành thủ khoa. Mục tiêu của cô giản dị hơn: hoàn thiện mỗi tác phẩm tốt nhất có thể và tiến bộ hơn chính mình của ngày hôm qua.
Không tự nhận mình có năng khiếu nổi trội, Uyên dựa vào sự kiên trì và tinh thần không bỏ cuộc. Có những giai đoạn, cô phải ngủ ít hơn, giảm bớt công việc bên ngoài, dành nhiều thời gian hơn cho việc luyện đàn nhưng vẫn phải duy trì thu nhập để trang trải học phí và sinh hoạt.
Một ngày 24 giờ dường như không đủ khi vừa đi làm, vừa đi học, vừa luyện tập. Trong hoàn cảnh đó, Uyên học được cách ưu tiên. Cô luôn tự hỏi: “Điều gì là quan trọng nhất ở thời điểm này?”. Khi đã có câu trả lời, cô dành phần lớn thời gian và năng lượng cho điều đó.
“Công việc có thể tìm kiếm và phát triển lại sau này, nhưng quãng thời gian đại học chỉ diễn ra một lần. Nếu không tận dụng tốt cơ hội học tập, em sẽ rất dễ bỏ lỡ những kiến thức và trải nghiệm quý giá”, Uyên chia sẻ.
Bên cạnh nỗ lực cá nhân, Uyên cho rằng sự đồng hành của thầy cô là một trong những yếu tố quan trọng giúp cô đi đến cùng. Đội ngũ giảng viên Khoa Nghệ thuật Biểu diễn không chỉ giảng dạy kiến thức chuyên môn mà còn theo sát quá trình học tập, động viên và hướng dẫn sinh viên trong từng giai đoạn.
Với một người bắt đầu muộn như Uyên, điều đó càng có ý nghĩa. Uyên nhớ nhất là việc cô giáo hướng dẫn luôn chú trọng xây dựng kỹ thuật đúng ngay từ đầu, từ tư thế ngồi, cách đặt tay đến cách sử dụng lực khi chơi đàn. Nhờ đó, cô tránh được nhiều lỗi sai có thể ảnh hưởng lâu dài.
“Em nhận ra trong âm nhạc, chăm chỉ thôi chưa đủ. Nếu dành rất nhiều thời gian luyện tập nhưng tập sai kỹ thuật, người học vẫn có thể chơi được tác phẩm, nhưng về lâu dài dễ gặp chấn thương hoặc hình thành những thói quen khó sửa”, Uyên nói.
Nhận xét về Trần Thảo Uyên, NSƯT, ThS. Nguyễn Thị Ánh Tuyết – Trưởng khoa Nghệ thuật Biểu diễn, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành cho biết Uyên là một trường hợp đặc biệt bởi xuất phát điểm không giống số đông sinh viên ngành Piano. Uyên đến với piano muộn hơn, lại phải cân bằng giữa việc học, luyện tập và cuộc sống cá nhân, nhưng luôn thể hiện tinh thần học tập nghiêm túc, cầu thị và bền bỉ.
“Điều tôi trân trọng ở Uyên không chỉ là kết quả học tập hay danh hiệu thủ khoa, mà là thái độ với nghề. Uyên biết mình bắt đầu muộn nên luôn cố gắng nhiều hơn, lắng nghe kỹ hơn và kiên trì sửa từng lỗi nhỏ trong quá trình luyện tập. Với piano, nếu chỉ có đam mê mà thiếu kỷ luật thì rất khó đi xa. Uyên có cả sự yêu thích, sự nhẫn nại và tinh thần trách nhiệm với lựa chọn của mình”, NSƯT, ThS. Nguyễn Thị Ánh Tuyết chia sẻ.
Theo NSƯT, ThS. Nguyễn Thị Ánh Tuyết, hành trình của Trần Thảo Uyên cũng cho thấy ý nghĩa của việc đào tạo nghệ thuật trong môi trường đại học. Người học không chỉ được rèn luyện kỹ thuật biểu diễn, mà còn được định hướng tư duy nghề nghiệp, phương pháp học tập và khả năng phát triển lâu dài.
“Mỗi sinh viên có một xuất phát điểm khác nhau. Điều quan trọng là các em được đặt trong môi trường phù hợp, có thầy cô đồng hành và có đủ quyết tâm để đi đến cùng. Câu chuyện của Uyên là một minh chứng đẹp cho tinh thần đó”, NSƯT, ThS. Nguyễn Thị Ánh Tuyết nói.
Cùng với đội ngũ giảng viên, cơ sở vật chất cũng là điểm cộng lớn đối với sinh viên ngành Piano tại NTTU. Khoa được trang bị nhiều phòng học và đàn piano chất lượng tốt để phục vụ việc học tập, luyện tập. Với những sinh viên ở trọ hoặc chưa có điều kiện sở hữu đàn riêng, đây là sự hỗ trợ thiết thực, giúp các bạn có thêm không gian rèn luyện ngoài giờ học chính khóa.
Trong môi trường ấy, sinh viên không chỉ học để vượt qua kỳ thi, mà còn được rèn luyện để trở thành người làm nghề có nền tảng, có tư duy và có khả năng thích ứng với thực tế.
Từ sân khấu tốt nghiệp đến thông điệp “không bao giờ là muộn”
Trong suốt hành trình học tại NTTU, dấu mốc khiến Trần Thảo Uyên nhớ nhất là kỳ thi tốt nghiệp. Đây là lần đầu tiên cô phải thực hiện một chương trình biểu diễn hoàn chỉnh gồm 5 tác phẩm, với thời lượng từ 30 đến 45 phút.
Đối với sinh viên Piano, đó là thử thách lớn. Người biểu diễn không chỉ cần ghi nhớ một khối lượng tác phẩm dài, mà còn phải duy trì sự tập trung, kiểm soát cảm xúc, giữ thể lực và tinh thần ổn định trong suốt chương trình.

Uyên vẫn nhớ những ngày đầu mới vào đại học, chỉ cần biểu diễn một tác phẩm kéo dài khoảng 5 đến 10 phút cũng đã khiến cô áp lực và căng thẳng. Mỗi lần bước lên sân khấu là một lần hồi hộp. Nhưng qua từng học kỳ, từng kỳ thi và từng buổi biểu diễn, Uyên dần học được cách kiểm soát bản thân, giữ sự bình tĩnh và tiếp tục chơi nhạc ngay cả khi trong lòng vẫn còn run.
Riêng với sự tự tin khi biểu diễn, Uyên cho rằng đó không phải là cảm giác hoàn toàn hết sợ. Sự tự tin, với cô, là khi mình vẫn có thể bước lên sân khấu, hoàn thành phần trình diễn và kiểm soát bản thân ngay cả khi còn lo lắng.
Chính vì vậy, khi hoàn thành chương trình tốt nghiệp, điều khiến Uyên hạnh phúc nhất không chỉ là điểm số, mà là cảm giác nhận ra mình đã đi được một chặng đường rất dài. Từ một người chỉ mới làm quen với piano khi đã trưởng thành, cô đã có thể đứng trên sân khấu và hoàn thành một chương trình biểu diễn nghiêm túc, dài hơi và trọn vẹn.
Nhìn các bạn cùng khóa hoàn thành tốt phần thi của mình, Uyên càng cảm nhận rõ hơn giá trị của những năm tháng học tập tại Khoa Nghệ thuật Biểu diễn, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành. Đó không chỉ là thành quả từ sự nỗ lực của mỗi sinh viên, mà còn là tâm huyết, sự tận tình và kiên nhẫn của các thầy cô trong suốt quá trình đào tạo.
Với Uyên, kỳ thi tốt nghiệp không đơn thuần là một bài kiểm tra cuối khóa. Đó là cột mốc đánh dấu sự trưởng thành của một người học nhạc trên con đường nghệ thuật mà mình đã lựa chọn.
Cũng từ hành trình ấy, Uyên muốn gửi đến những người yêu âm nhạc một thông điệp: không bao giờ là quá muộn để bắt đầu học một điều mình thật sự yêu thích.
Uyên không được học piano từ nhỏ, không xuất thân từ gia đình nghệ thuật, từng tốt nghiệp một ngành hoàn toàn khác và từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ gắn liền với công việc văn phòng. Nếu ngày đó Uyên tin rằng mình đã quá lớn tuổi để học piano, cô đã không có cơ hội trải qua những năm tháng đáng nhớ tại NTTU, không có cơ hội đứng trên sân khấu biểu diễn và cũng không thể trở thành phiên bản của mình hôm nay.
Tất nhiên, bắt đầu muộn sẽ có những khó khăn riêng. Người học phải nỗ lực nhiều hơn, kiên trì hơn và đôi khi phải chấp nhận đi chậm hơn người khác. Nhưng với Uyên, điều quan trọng không phải là bắt đầu khi nào, mà là có đủ can đảm để bắt đầu hay không.
Uyên đặc biệt yêu thích câu nói của Steve Jobs: “Stay Hungry. Stay Foolish” – “Hãy cứ khao khát, hãy cứ dại khờ”. Với cô, đôi khi con người cần một chút “khao khát” và một chút “dại khờ” để dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám theo đuổi điều mà người khác cho là không thể hoặc đã quá muộn.

Câu chuyện của Trần Thảo Uyên truyền cảm hứng về tinh thần dám bắt đầu lại, dám theo đuổi đam mê và tỏa sáng trên con đường nghệ thuật tại NTTU
Gửi đến các bạn trẻ yêu âm nhạc đang cân nhắc lựa chọn ngành Piano tại Khoa Nghệ thuật Biểu diễn, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành, Uyên nhắn nhủ: nếu thật sự yêu piano, hãy mạnh dạn bắt đầu. Ngành Piano tại NTTU không chỉ đào tạo nền tảng cổ điển một cách bài bản, mà còn giúp sinh viên tiếp cận nhiều lĩnh vực có tính ứng dụng cao như nhạc nhẹ, jazz, hòa âm, sáng tác và đệm hát. Nhờ đó, sinh viên không chỉ biết biểu diễn tác phẩm cổ điển mà còn có thể tự đệm cho những bài hát mình yêu thích, tự sáng tạo và phát triển phong cách âm nhạc riêng.
Với những người trẻ còn đang phân vân trước lựa chọn của mình, câu chuyện của Trần Thảo Uyên cũng là lời nhắc rằng vùng an toàn có thể mang lại cảm giác ổn định, nhưng sự trưởng thành thường bắt đầu khi con người dám bước ra khỏi giới hạn quen thuộc. Dám nghĩ về một con đường khác, dám làm lại từ đầu, dám học nghiêm túc và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình là điều đã giúp Uyên biến tình yêu âm nhạc thành thành quả cụ thể.
Tuy nhiên, Uyên cũng thẳng thắn rằng học nhạc chưa bao giờ là con đường dễ dàng. Người ta thường nói đến “khổ luyện” chứ không ai nói đến “sướng luyện”. Đằng sau mỗi phần trình diễn chỉ vài phút là hàng trăm giờ luyện tập trong cô đơn. Sẽ có những lúc người học cảm thấy áp lực, mệt mỏi, thậm chí nghi ngờ khả năng của chính mình. Nhưng khi kiên trì vượt qua những ngày khó khăn nhất, khi cuối cùng hoàn thành được một tác phẩm mà trước đây tưởng như không thể, người học sẽ cảm nhận được một niềm vui rất đặc biệt.
Đó không chỉ là niềm vui vì chơi được một bản nhạc, mà còn là niềm vui vì nhận ra mình đã vượt qua giới hạn của bản thân.
Hành trình từ cô gái tốt nghiệp Quản trị Kinh doanh đến thủ khoa toàn khóa ngành Piano NTTU vì thế không chỉ là câu chuyện của một cá nhân dám rẽ hướng. Đó còn là minh chứng cho giá trị đào tạo của Khoa Nghệ thuật Biểu diễn, cho môi trường học tập đa ngành, thực tiễn tại Trường Đại học Nguyễn Tất Thành và cho niềm tin rằng: khi đủ đam mê, đủ kỷ luật và đủ can đảm, mỗi người đều có thể bắt đầu lại, trưởng thành hơn và tỏa sáng theo cách của riêng mình.
Thực hiện: Cẩm Thạch
Hình ảnh: NVCC